15:58 ICT Thứ năm, 21/09/2017
Công minh, chính trực, khách quan, thận trọng, khiêm tốn !

Tin mới

Trang chủ » Tin Tức » Học tập và làm theo Bác

Tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức Cách mạng

Thứ năm - 27/10/2016 15:55
Hồ Chí Minh là một lãnh tụ đặc biệt quan tâm đến đạo đức cách mạng. Quan tâm hàng đầu và nhất quán, từ sớm đến tận cuối đời; từ khi bắt đầu sự nghiệp cách mạng đã bắt đầu giáo dục lý tưởng và đạo đức cách mạng cho những người yêu nước, thanh niên và quần chúng nhân dân. Bản thân Người vừa xây dựng lý luận vừa là hiện thân của đạo đức cách mạng.

 

Bác Hồ đặc biệt quan tâm đến đạo đức vì truyền thống dân tộc Việt Nam và các dân tộc phương Đông rất quan tâm đến đạo đức. Chủ nghĩa Mác - Lênin cũng đặc biệt quan tâm đến đạo đức cách mạng. Ngoài ra, Người phát hiện những biểu hiện suy thoái về đạo đức như tham nhũng, quan liêu, lãng phí … có thể ảnh hưởng tới cách mạng và uy tín của Đảng.

 Đạo đức là gốc, là nền tảng của người cách mạng: “Cũng như sông thì có nguồn nước, không có nguồn nước thì sông cạn. Cây phải có gốc, không có gốc thì cây héo. Người cách mạng phải có đạo đức, không có đạo đức thì dù có tài giỏi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân”.

Đạo đức là động lực (sức mạnh) của con người. Như người có sức mạnh mới gánh được gánh nặng đi được xa, có đạo đức mới hoàn thành được nhiệm vụ cách mạng khó khăn gian khổ, hy sinh, vì làm cách mạng là cải tạo xã hội cũ thành xã hội mới, vẻ vang nhưng nặng nề, khó khăn.

Đạo đức đảm bảo cho cán bộ đứng vững. Đạo đức chính là cái đảm bảo cho người cách mạng giữ vững được chủ nghĩa mà mình đã giác ngộ, đã chấp nhận, đã đi theo trong bất cứ hoàn cảnh nào, mới vượt qua mọi thử thách, cám dỗ của đời thường, mới trong sạch, liêm chính, chí công vô tư, mới thực sự xứng đáng với sự tin cậy của Đảng, của dân, để không đứt gánh giữa đường.

Đạo đức là thước đó lòng cao thượng của con người: “Tuy năng lực và công việc của mỗi người khác nhau, người làm việc to người làm việc nhỏ nhưng ai giữ được đạo đức là người cao thượng”.

Đạo đức là tiêu chuẩn hàng đầu của cán bộ, đảng viên để giữ vững uy tín, vai trò lãnh đạo, sự tồn vong của Đảng. Bác luôn trăn trở với hai nguy cơ của Đảng cầm quyền, đó là sai lầm về đường lối và suy thoái về đạo đức của đội ngũ cán bộ, đảng viên. Do đó, đạo đức của cán bộ, đảng viên là yếu tố vô cùng quan trọng để Đảng giữ niềm tin của dân, khẳng định vững chắc vai trò lãnh đạo của Đảng.

Tóm lại, đạo đức là một đặc trưng cơ bản của xã hội xã hội chủ nghĩa; là thước đó chất người của mỗi người; là sức mạnh trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; liên quan đến sự thành bại của cách mạng.

Theo quan điểm Hồ Chí Minh, con người Việt Nam trong thời đại mới cần có bốn phẩm chất đạo đức cơ bản. Đó là:

Một là, Trung với nước, hiếu với dân: Đây là phẩm chất đạo đức chủ chốt nhất, có tính bao trùm.Hồ Chí Minh đã vận dụng những khái niệm “trung” và “hiếu” của Nho giáo nhưng với nội dung mới, có ý nghĩa khoa học, cách mạng và nhân văn. Trung và Hiếu theo Hồ Chí Minh là quyết tâm, suốt đời, hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân; đặt lợi ích của Tổ quốc, của Đảng, của nhân dân lên trên hết, trước hết; hoàn thành nhiệm vụ mà Đảng và nhân dân giao phó; thực hành dân chủ, trọng dân, tin dân, học dân.“Trung với nước, hiếu với dân” không phải là khẩu hiệu mà phải lấy hiệu quả công việc làm thước đo mới thật sự là đạo đức cách mạng.

Hai là, Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư.“Cần” là siêng năng, chăm chỉ, cố gắng, dẻo dai. Là lao động cần cù, siêng năng; lao động có kế hoạch, sáng tạo, có năng suất cao; lao động với tinh thần tự lực cánh sinh, không lười biếng, không ỷ lại, không dựa dẫm. Cần có nghĩa hẹp là từng người, nghĩa rộng là mọi người, từ gia đình đến làng, nước; “Kiệm” là tiết kiệm, không xa xỉ, không hoang phí, không bừa bãi. Cần và kiệm phải đi đôi với nhau như hai chân của con người. Tiết kiệm sức lao động, thì giờ, tiền của của dân, của nước, của bản thân mình. Tiết kiệm từ cái to đến cái nhỏ, nhiều cái nhỏ cộng lại thành cái to. Không phô trương hình thức, không liên hoan, chè chén lu bù. Nhưng tiết kiệm không phải là bủn xỉn. Khi có việc đáng làm, việc lợi ích cho đồng bào, cho Tổ quốc, thì dù bao nhiêu công, tốn bao nhiêu của cũng vui lòng; “Liêm” là trong sạch, không tham lam. Luôn luôn tôn trọng, giữ gìn của công và của dân; không xâm phạm một đồng xu, hạt thóc của Nhà nước, của nhân dân. Không tham địa vị, tiền tài, sung sướng; không tham người tâng bốc mình. Vì vậy mà quang minh, chính đại, không bao giờ hủ hóa. Chỉ có một thứ ham là ham học, ham làm, ham tiến bộ. Liêm phải đi đôi với kiệm, có kiệm mới có liêm được; “Chính” nghĩa là không tà, là thẳng thắn, đứng đắn. Đối với mình thì không tự cao, tự đại, luôn chịu khó học tập, tự kiểm điểm để tiến bộ. Đối với người thì không nịnh hót người trên, không xem khinh người dưới. Đối với việc thì để việc công lên trên, lên trước việc tư, việc nhà. Làm việc có trách nhiệm cao, việc thiện nhỏ mấy cũng làm, việc ác nhỏ mấy cũng tránh. Cần, kiệm, liêm là gốc rễ của chính; một người phải cần, kiệm, liêm nhưng còn phải chính mới là người hoàn toàn.

Cần, kiệm, liêm, chính là bốn đức tính cần có của con người, như bốn mùa của trời, bốn phương của đất. Cần, kiệm, liêm, chính đặc biệt cần thiết đối với cán bộ, đảng viên vì cán bộ, đảng viên mà suy thoái đạo đức sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Đảng, đến nhiệm vụ cách mạng.

Chí công vô tư: là khi làm bất cứ việc gì đừng nghĩ đến mình trước, khi hưởng thụ thì mình nên đi sau, “Lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ”. Thực chất, chí công vô tư là nối tiếp cần, kiệm, liêm, chính. Thực hành chí công vô tư gắn liền với chống và quét sạch chủ nghĩa cá nhân.

Chủ nghĩa cá nhân là việc gì cũng chỉ nghĩ đến lợi ích riêng của mình trước hết; là chỉ biết “mọi người vì mình” mà không lo “mình vì mọi người”. Chủ nghĩa cá nhân đẻ ra hàng trăm thứ bệnh nguy hiểm như tham ô, lãng phí, quan liêu, trục lợi …, là một trở ngại lớn cho việc xây dựng chủ nghĩa xã hội, là mối nguy hại cho Đảng và cả dân tộc. Vì vậy, đạo đức cách mạng là trong hoàn cảnh nào cũng phải chống chủ nghĩa cá nhân và các loại kẻ địch khác. Tuy nhiên, cần phân biệt sự khác nhau giữa chủ nghĩa cá nhân và lợi ích chính đáng của cá nhân: “Đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân không phải là giày xéo lên lợi ích cá nhân”.

Ba là, Thương yêu con người, sống có tình có nghĩa. Đây là một trong những phẩm chất đạo đức cao đẹp nhất. Tình thương yêu con người của Hồ Chí Minh là một biểu hiện sáng ngời của việc thấm nhuần chủ nghĩa Mác - Lênin. Theo Người, hiểu chủ nghĩa Mác - Lênin là phải sống với nhau cho có tình có nghĩa. Thương yêu con người là tình cảm rộng lớn, dành cho những người cùng khổ, những người lao động bị áp bức bóc lột. Thương yêu, quý trọng con người trong tư tưởng Hồ Chí Minh thể hiện ở quan hệ gia đình, bạn bè, đồng chí và mọi người trong cuộc sống hàng ngày, biến thành hành động cụ thể.

Bốn là, Tinh thần quốc tế trong sáng.Tinh thần quốc tế là một phẩm chất đạo đức bắt nguồn từ bản chất của giai cấp công nhân và chế độ xã hội chủ nghĩa. Tinh thần quốc tế trong sáng, thủy chung, trước sau như một của Hồ Chí Minh là một tài sản vô giá của Đảng và dân tộc.  Lên án và đấu tranh chống chia rẽ, hằn thù, bất bình đẳng, phân biệt chủng tộc; đoàn kết với các lực lượng cách mạng và tiến bộ khắp thế giới.  Đặt sự nghiệp cách mạng của dân tộc Việt Nam trong quỹ đạo của cách mạng thế giới; coi thắng lợi của nhân dân Việt Nam cũng là thắng lợi chung của nhân dân tiến bộ thế giới, thắng lợi của bạn là thắng lợi của mình. Người gắn mục tiêu đấu tranh của nhân dân Việt Nam với mục tiêu chung của nhân loại là hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội; hợp tác hữu nghị với tất cả các nước.

Một số giải pháp để triển khai học tập và làm theo tấm gương đạo đức  Cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh :

Một là, Phải tu dưỡng đạo đức suốt đời. Mỗi người phải tự giác tu dưỡng, rèn luyện hàng ngày, bền bỉ suốt đời, gắn với đời tư, công việc, trong các mối quan hệ, gắn với thực tiễn cách mạng. “Đạo đức cách mạng không phải trên trời sa xuống. Nó do đấu tranh, rèn luyện bền bỉ hàng ngày mà phát triển và củng cố. Cũng như ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”.Đạo đức cách mạng là nhằm giải phóng con người, vì vậy sự tu dưỡng phải xuất phát từ lương tâm của mỗi người, hướng đến mục tiêu phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Không vượt qua được chính mình thì không thể có đạo đức cách mạng.

Hai là, Nói đi đôi với làm, phải nêu gương về đạo đức. Đạo làm gương là một nét đẹp của văn hóa phương Đông. Theo quan điểm Hồ Chí Minh, lý luận phải gắn với thực tiễn nhưng điều quan trọng nhất về mặt đạo đức là lấy hiệu quả làm thước đo. Mỗi người là một tấm gương, nói đi đôi với làm, nói ít làm nhiều.Làm gương ở nhiều môi trường và cấp độ khác nhau: trong gia đình, trong các tổ chức Đảng, nhà nước, trong xã hội. Đảng viên cần phải làm gương cho quần chúng; người đứng đầu, cán bộ chủ chốt phải làm gương cho cấp dưới và nhân dân.

Ba là, Xây đi đôi với chống.Đảng viên và cán bộ cũng là người, ai cũng có tính tốt và tính xấu. Trong cuộc đấu tranh cách mạng, chúng ta thường xuyên chống lại ba kẻ địch là bọn đế quốc, thói quen và truyền thống lạc hậu, chủ nghĩa cá nhân. Quan trọng nhất là đánh thắng kẻ thù trong mình. Chống và xây đi liền với nhau. Lấy gương người tốt việc tốt hàng ngày giáo dục lẫn nhau là một trong những cách tốt nhất để xây dựng Đảng, xây dựng các tổ chức cách mạng, xây dựng con người mới và cuộc sống mới. Trong mối quan hệ giữa chống và xây, chống cũng nhằm xây, đi liền với xây nhưng xây là nhiệm vụ chủ yếu và lâu dài.

Tác giả bài viết: Xuân Hòa- VP

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập tin nội bộ

Website liên kết

Tạp chí kiểm sát
thư viện pháp luật
Quản lý án dân sự
Đại học kiểm sát
báo bảo vệ pháp luật
Viện kiểm sát tối cao
VKS Quảng Nam
Truyền hình kiểm sát
Phần mềm quản lý án hình sự
Hộp thư điện tử

Số truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 91

Thành viên online : 3

Khách viếng thăm : 88


Hôm nayHôm nay : 4459

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 130368

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9220416

Bình yên trên vùng đất mới