10:48 ICT Chủ nhật, 25/02/2018
Công minh, chính trực, khách quan, thận trọng, khiêm tốn !

Tin mới

Trang chủ » Tin Tức » Kiểm sát viên viết » Tản mạn

Ai cho tôi làm người lương thiện?

Thứ sáu - 20/05/2016 08:34
Những năm 90, sau khi ra trường tôi về công tác tại Phòng trị an – an ninh Viện KSND Tp. Đà Nẵng. Tuy mới chỉ là một chuyên viên với nhiệm vụ giao nhận hồ sơ vụ án và làm các thủ tục tố tụng giúp cho Kiểm sát viên nhưng cũng có lúc tôi được Lãnh đạo tin tưởng giao cho một vài vụ án đơn giản, hành vi phạm tội quả tang để tập nghiên cứu đề xuất. Và trong đó, có một vụ án trộm cắp cho đến bây giờ gần 26 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ và day dứt mãi.

Vụ án Trần Văn Thêm phạm tội “Trộm cắp tài sản của công dân”.

Vào một buổi trưa Thêm lang thang tại khu vực chợ Cồn để tìm cái ăn, bụng đói chân run, tìm mãi không được thế là đành phải ăn trộm một chiếc quần jean nhằm bán lấy tiền và bị bắt quả tang.

Sau khi được giao hồ sơ vụ án và có Cáo trạng truy tố, tôi đến Trại tạm giam Hòa Sơn tống đạt cho Trần Văn Thêm. Gặp Thêm, một thanh niên nhỏ thó, khắc khổ với một đôi mắt đượm buồn, Thêm nhận Cáo trạng xong, ngước nhìn tôi và nói: “Cán bộ khi nào xử thì xử tôi mức án nặng nghe cán bộ”. Tôi ngạc nhiên và phải nói là rất ngạc nhiên bởi vì rất nhiều lần đi tống đạt Cáo trạng đây là lần đầu tiên tôi nghe một bị can có yêu cầu kỳ lạ như thế. Thường thì bị can sẽ kể lể lý do như thế này như thế kia để xin xét xử nhẹ nhưng với Thêm lại khác. Tôi nghĩ chắc Thêm có nỗi lòng gì đây, bèn hỏi lý do vì sao. Thêm liền kể:

Trước đây anh ta cũng có một gia đình êm ấm nhưng vì theo bạn bè xấu ăn chơi nên một lần phạm tội phải đi cải tạo tại trại Tiên Lãnh, ở nhà chỉ còn mẹ già và vợ chồng người anh trai. Ra trại, trở về Hội An thì mới biết mẹ đã mất chỉ còn vợ chồng người anh trai đang ở trong ngôi nhà cha mẹ để lại. Lấy lý do vì sợ mang tiếng có một thằng em đã ở tù 2 người đã không cho Thêm vào ở. Vì không có chốn nương thân nên Thêm lang thang khắp Hội An, ngày xin ăn, ai kêu gì làm nấy, tối ngủ ở sạp chợ. Thế rồi, người anh trai ra chợ nói với mọi người không cho Thêm làm nữa, Thêm lại xin vào một lò gạch để làm kiếm cơm.Nhưng vợ chồng người anh lại tìm đến gây áp lực buộc người chủ lò gạch không cho Thêm tiếp tục làm. Vì lo sợ nên buộc lòng người chủ lò gạch phải cho anh ta nghỉ việc.

Không có việc làm, bị người nhà ruồng bỏ, Thêm buồn. Anh ta biết tất cả đều là toan tính ích kỷ sợ dư luận và, tham lam muốn chiếm ngôi nhà cha mẹ để lại của vợ chồng anh trai mình. Thêm bỏ ra Đà Nẵng, không tiền, không thân, không học hành đến nơi đến chốn, không nghề nghiệp, lại mang tiếng là thằng “ở tù ra”, không ai thuê, Thêm đành đi ăn trộm để được no bụng; và rồiThêm bị bắt, vào tù lần thứ 2.

Thêm nói: “Nếu gia đình không bỏ rơi tôi chắc tôi không phải lại vô tù lần nữa. Lần này nếu ra lại chắc cũng như lần đầu, không chốn nương thân mà thôi. Thà rằng ở trong tù lâu thêm một chút, ít ra trong này tôi còn được no bụng, còn có được tình cảm thân thuộc của các bạn tù, của các quản giáo, tôi sẽ không một mình”.

Kể xong, vẫn nét mặt buồn so, Thêm nhìn tôi cười. Nụ cười mà từ đầu buỏi đến giờ mới xuất hiện trên mặt Thêm. Nụ cười như là mỉa mai cho thói đời đen bạc. Anh ta có lỗi thật nhưng khi muốn chuộc lỗi, muốn hoàn lương, muốn làm người tốt trở lại thì chẳng ai cho, người thân ruột thịt cũng chẳng cho nữa là. Để rồi con người khốn khổ này cũng chỉ có thể tìm đến hơi ấm tình thương nơi tù ngục nặng nề này.

Tôi chỉ biết vỗ vai an ủi anh ta. Thêm vẫn cười nhưng lúc này nụ cười lại là nhẹ nhõm vì được thổ lộ hết tâm sự đau buồn. Tôi hứa với Thêm sẽ báo cáo lại hoàn cảnh của anh ta cho cấp trên; động viên anh ta cố gắng cải tạo tốt để về làm lại cuộc đời; an ủi, khích lệ rằng cuộc đời nhiều khó khăn nhưng nếu ta đủ mạnh mẽ cũng sẽ có thể vượt qua, dù là một mình; tôi còn nhắc đến người mẹ đã mất của anh ta. Nhắc đến mẹ, Thêm mới rớm nước mắt, anh ta khóc. Lúc này, tôi biết Thêm đã có được động lực để mình cố gắng. Thêm tiễn tôi với một ánh mắt quyết tâm, hi vọng ở một tương lai.

Tôi ra về với lòng nặng trĩu cho một mãnh đời. 26 năm công tác đã qua, tôi còn gặp thêm nhiều cảnh đời tương tự như vậy nhưng ấn tượng của lần đầu tiên này vẫn là sâu đậm nhất. Xã hội trước sau vẫn có những có khuất, chúng ta chỉ có thể cố gắng thu nhỏ các góc khuất này mà thôi. Thực tế, nước ta càng ngày càng có những chính sách hỗ trợ cho những người từng phạm tội hoàn lương nhằm hạn chế đến mức thấp nhất tình trạng tái phạm tội ở họ. Hiệu quả của những chính sách này đang ngày càng rõ rệt. Tôi vẫn luôn phấn khởi vì điều này.

  

Vụ án của Thêm sau đó được xét xử, Thêm bị tuyên 03 năm tù. Đây là mức án có được sau khi Hội đồng xét xử cân nhắc trên cơ sở hành vi phạm tội của Thêm cùng với việc xét đến hoàn cảnh của anh ta.

Đến nay, đã 26 năm trôi qua, không biết Trần Văn Thêm của ngày đó bây giờ như thế nào rồi? Tôi không biết nhưng tôi tin, tôi tin ánh mắt cuối cùng của chàng trai đó, tin anh ta sẽ thật sự tránh xa được con đường phạm tội, trở thành con người có ích cho xã hội, để không thẹn với đáng sinh thành ra mình.

(Tên nhân vật đã được thay đổi)

Tác giả bài viết: Nguyễn Hữu Đãi Em-P7

Tổng số điểm của bài viết là: 29 trong 6 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: vụ án

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập tin nội bộ

Website liên kết

Đại học kiểm sát
Quản lý án dân sự
Hộp thư điện tử
Viện kiểm sát tối cao
Phần mềm quản lý án hình sự
Tạp chí kiểm sát
Truyền hình kiểm sát
báo bảo vệ pháp luật
thư viện pháp luật
VKS Quảng Nam

Số truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 51

Máy chủ tìm kiếm : 5

Khách viếng thăm : 46


Hôm nayHôm nay : 2235

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 150305

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 10269532

Bình yên trên vùng đất mới