07:18 ICT Thứ bảy, 23/09/2017
Công minh, chính trực, khách quan, thận trọng, khiêm tốn !

Tin mới

Trang chủ » Tin Tức » Kiểm sát viên viết » Tản mạn

Theo Trịnh tìm thương

Thứ ba - 31/03/2015 21:02
Theo Trịnh tìm thương

Theo Trịnh tìm thương

Chợt nhớ Trịnh quay quắt trong một chiều khi mà những "cơn mưa mùa hạ nồng nàn" (Mưa mùa hạ) vô tình níu chân để rồi ngẩn ngơ tự huyễn hoặc "hạ đến từ thuở nào?".

 

Phải chăng lòng son quá lơ đễnh nên hững hờ bước qua một tiếng ve ngân, một chùm phượng vĩ hay tại "mùa xuân quá vội" (Chiếc lá thu phai) trốn một nhành hoa đang khoe sắc như chàng hiệp sĩ trốn mỹ nhân khi chợt nhận ra mình đang ở cuối mùa trai trẻ. Dẫu thế nào chăng nữa, tại lòng ta hay tại bước chân xuân thì cũng là quên, quên bởi thời gian vẫn cứ vô tình mà ý niệm ta thì bị cuốn đi như thể "bèo mang hoa tím về sông" (Góp lá mùa xuân). Càng miên man tìm càng thấu thêm nỗi trăn trở về thời gian, đời người hữu hạn ở kiếp nhân sinh này trong giai điệu Trịnh, khi mà "bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta" (Bốn mùa thay lá), hóa kiếp thân từ một hạt bụi rồi một mai cũng về làm cát bụi. Ấy vậy mà, chẳng hiểu vô tình hay hữu ý, người ta vẫn mãi buông mình trong những cuộc kiếm tìm phù phiếm đến nỗi chợt quên muôn góc khuất trong tâm hồn, quên luôn cả bến đỗ của con thuyền lênh đênh phận người. Cứ đến rồi đi vậy thôi, trong "bao nhiêu năm làm kiếp con người" (Cát bụi) liệu có mấy lần ta dừng lại tự hỏi "tất cả bắt đầu từ đâu", như đứa trẻ con vẫn thường hỏi mẹ "ai sinh ra trời?". Lắm lúc ta cười bảo trẻ ngô nghê, nhưng phải chăng chính ta cũng chắp tay cúi đầu trước câu hỏi ấy. Mà ta, ta cứ tự cho mình khôn ngoan hơn hẳn, chẳng cần phải hỏi gì bởi ta biết tuốt, có ngờ đâu vì ta chẳng hiểu nên không dám hỏi và chẳng dám tìm câu trả lời. Đã thế, đã nhận ra ta cũng chỉ là "cát bụi", đến trong đời mang theo tiếng khóc và ra đi để đời khóc nỉ non bởi bụi vướng nơi khóe mắt ta mắt người; thì sao không đủ can đảm có một tấm lòng "để gió cuốn đi" (Để gió cuốn đi). Phải chăng ta gom bụi làm thân mình nên thấy nuối tiếc quá bụi trần mà tiếp tục gom tất thảy những thứ ta cho là tốt đẹp về phía mình, chẳng dám thừa nhận ta ích kỷ mà cứ vu vơ rằng đời người ai chẳng thế. Có điều, mãi lang thang mà ta quên mất rằng nhiều khi cho đi là nhận về tất thảy, chẳng ai mang theo két sắt bên cỗ quan tài nhưng muôn giọt nước mắt cùng lời nguyện cầu siêu thoát thì cần lắm thay. Ta biết nhưng ta không dám chấp nhận rằng ta dư sức giàu có để cho đi yêu thương, ta chẳng nghèo đến nỗi không thể cho con kiến một cọng bún hay đơn giản chỉ là "còn hai con mắt khóc người một con" (Con mắt còn lại), ta cứ đợi người nào đó đi trước rồi hẳn cất bước dạo theo nhưng chẳng chịu hiểu rằng lòng người cũng như lòng ta... cũng đợi chờ vu vơ như thế. Rồi chợt một ngày nào đó trong cõi đời, ngỡ ngàng tự hỏi yêu thương lạc bước nơi nào, sao người này chẳng trân quý người kia mà có biết chăng chính yêu thương cũng đã dừng lại nơi lòng ta tự bao giờ.

Gieo đi... chút hương chút nắng của tình thương, của buông bỏ và từ bi để người rưng rưng nơi khóe mắt hạnh phúc, để ta mỉm cười an lạc, đừng "hẹn ngày sau sẽ mua vui" (Chiếc lá thu phai) khi đã "nằm nghe giữa trời, giòn vang tiếng cười, điệu kèn ai buốt trong tôi" (Chiếc lá thu phai). Biết sao được tròn vuông phận người mà đợi, có ai bảo ai phải tan xương nát thịt vì ai đâu mà ngần ngại quá đỗi, chỉ cốt làm sao "để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười" (Bốn mùa thay lá) là hạnh phúc lắm rồi!

Tác giả bài viết: Lê Thị Hồng Mận

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập tin nội bộ

Website liên kết

báo bảo vệ pháp luật
Đại học kiểm sát
Viện kiểm sát tối cao
Quản lý án dân sự
VKS Quảng Nam
Hộp thư điện tử
Tạp chí kiểm sát
thư viện pháp luật
Phần mềm quản lý án hình sự
Truyền hình kiểm sát

Số truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 37


Hôm nayHôm nay : 995

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 140973

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9231021

Bình yên trên vùng đất mới