menu_WAR_vienkiemsatportlet_INSTANCE_hKWBd2nFDgz3
Hòa Vang: “Một chấm son trên bản đồ”
Đăng ngày 23-03-2021 03:18

Nhân dịp tháng thanh niên kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Đoàn thanh niên cộng sản (TNCS) Hồ Chí Minh. Chi đoàn Viện kiểm sát nhân dân (VKSND) huyện Hòa Vang phối hợp với Huyện ủy Hòa Vang tổ chức chương trình “Hành trình về nguồn tìm địa chỉ đỏ” về Khu căn cứ Cách Mạng huyện ủy Hòa Vang.

Từ những năm kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược 1946 đã bắt đầu hình thành Khu căn cứ cách mạng Huyện ủy Hòa Vang, nơi đứng chân của lực lượng cách mạng, khi ở đồng bằng, khi lui về vùng giáp ranh hoặc lọt thỏm giữa bạt ngàn rừng núi thuộc tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng (cũ). Dù nằm ở đâu, khu căn cứ đều phải chấp hành quy định “đi không dấu, nấu không khói, nói không to, ho không ra tiếng”; phải bảo đảm tính bí mật, an toàn và hiệu quả trong việc theo sát, chỉ đạo tác chiến của bộ máy lãnh đạo đối với phong trào cách mạng tại địa phương. Trong ký ức người còn sống, những năm tháng ấy luôn đẹp và rất đỗi tự hào.

Đoàn viên các Chi đoàn chụp hình lưu niệm tại Nhà trưng bày Khu căn cứ cách mạng huyện ủy Hòa Vang

Theo ông Trần Đình Ngô – Phó Trưởng phòng Văn hóa Thông tin huyện Hòa Vang (Báo cáo viên) kể lại: “Năm 1955, Tỉnh ủy Quảng Đà quyết định xây dựng Khu căn cứ chung của tỉnh, gọi là Khu căn cứ cánh Tây Hòa Vang (lấy mật danh là B1). Cánh Tây Hòa Vang trở thành cái nôi chung của phong trào cách mạng các huyện phía bắc và tây bắc của tỉnh, là địa bàn đứng chân của các cấp lãnh đạo trong những năm khó khăn, gian khổ nhất. Tên gọi “Hòn đá Đà Nẵng” và “Hòn đá Non Nước” ở Khu căn cứ xuất hiện từ đó, được coi là biểu tượng thiêng liêng cho lòng yêu nước và sự quật cường.

Báo cáo viên Trần Đình Ngô kể lại lịch sử về những trận đánh tại Khu căn cứ cách mạng huyện ủy Hòa Vang

Hòa Vang báo cáo đánh Mỹ

Đồng chí Mai Ngọc Châu (sinh năm 1927, ở Hòa Hải) sinh ra trong một gia đình nghèo. Mẹ mất sớm lúc mới 3 tuổi, sau đó cha chết không có mảnh vải bọc, chỉ bó chiếu chôn đã khắc sâu vào chàng trai trẻ lòng căm thù thực dân, đế quốc xâm lược. Năm 1946, ông thoát ly tham gia cách mạng trong hàng ngũ tự vệ Đà Nẵng rồi vào bộ đội địa phương.

Tập kết ra Bắc, đến 1959, ông trở về Nam hoạt động ở chiến trường Quảng Đà, làm cán bộ Phòng bảo vệ Khu ủy 5, rồi về Đội trưởng Đội công tác xã Hòa Lương (nay là Hòa Khương). Những năm đầu thập kỷ 60, tình hình cách mạng như ngàn cân treo sợi tóc.

Tháng 4-1963, ông Châu cùng hai đồng chí của mình trú ẩn trong hang núi Non Nước thì bị một cơ sở phản bội. Biết không thể bắt sống được, chúng ném lựu đạn hòng tiêu diệt. Hai đồng chí hy sinh, ông bị thương nặng vẫn bắn trả quyết liệt. Suốt hai ngày đêm nằm im, 4 giờ sáng hôm sau nữa, đợi chúng mỏi mệt, mất cảnh giác, Mai Ngọc Châu trườn xuống núi. Địch phát hiện đuổi theo nhưng ông đã thoát khỏi làn đạn.

Lại bơi qua sông, rong cuốn đi mảnh vải cuối cùng, đành úp mình trên ruộng chờ tối. Ra Bắc, ông viết trong nhật ký cho con trai Mai Ngọc Hà: “Mấy ngày liền không cơm ăn, vết thương sưng mủ nặng, quần áo không có, cứ ở trần. Ba nghĩ, thế nào cũng chết. Chết cũng phải có cái quần đùi bận che thân cho đồng bào chôn. Ba quyết định về làng”. Lần đó, suốt 13 ngày, ông cầm cự giữa vòng vây dày đặc của kẻ thù. Tính ra suốt 7 năm hoạt động ở Quảng Đà thì hết 3 năm ông nằm trong hầm và buồng, không thấy ánh sáng mặt trời. Cựu chiến binh (CCB) Trần Văn Ba, nguyên Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam quận Ngũ Hành Sơn, nguyên cần vụ cho ông Mai Ngọc Châu, kể lại: “Anh Châu là người đầu tiên từ miền Bắc về xây dựng cơ sở từ không đến có”.

Tháng 3-1966, ông Mai Ngọc Châu được ra Bắc chữa bệnh. Bác Hồ đã cho gọi ông đến báo cáo tình hình trong Nam. Cùng dự với Bác Hồ hôm đó có các đồng chí trong Bộ Chính trị. Giọng Quảng chưa quen nghe, đôi lúc Bác phải nhờ đồng chí Phan Triêm, lúc này là Phó ban Tổ chức Trung ương “phiên dịch”.

Càng nghe, Bác càng thêm khâm phục quân dân Hòa Vang, huyện đầu tiên của Quảng Đà đánh Mỹ. Bác bảo Huyện ủy và Đảng bộ Hòa Vang chiến đấu như thế là kiên cường và sáng tạo, rồi chỉ tay lên tấm bản đồ nói với ông Châu và các đồng chí có mặt: “Phải làm cho Hòa Vang trở thành một chấm son trên bản đồ của Tổ quốc!”

Ngày nay, câu nói của Bác Hồ đã viết thành một bài hát mang tên “Hoà Vang một chấm son”.

Đoàn chụp lưu niệm tại Hòn đá Đà Nẵng – biểu tượng của Đà Nẵng năm xưa.

Lê Tấn Quý – VKSND huyện Hòa Vang